Ai đã ghé thăm phố
Huế vào chiều mưa hôm ấy cùng tôi.
Lang thang trên con đường đầy mưa bay,
tôi
nhẹ nhàng cảm nhận từng nét riêng của Huế.
Trước khi đến đây, Huế với tôi qua
những cảm nhận thơ ca là Huế không ồn ào, đậm màu mơ mộng trong nắng vàng và dịu
dàng bên những cô gái mặc áo dài tím đội chiếc nón lá đạp xe trên phố. Nhưng
hôm nay Huế mưa chẳng có những cô gái ấy, cũng chẳng có nắng vàng, chỉ man mác
một nỗi buồn nhè nhẹ bắt đầu len lỏi trong tôi. Tạt vào một quán cà phê góc phố,
tôi nhâm nhi cảnh vật trước mắt.
Ngoài trời mưa chẳng
nặng hạt khiến cho dòng người ấy không hối hả hay chính nơi đây con người thong
thả đến vậy. Tôi lân la trò chuyện cùng một anh bạn bàn bên- người đáng ra tôi
nên gọi là chú, chỉ là tôi muốn thân mật hơn thôi. Cả một câu chuyện tôi chẳng
còn nhớ nhiều lắm nội dung nhưng chắc rằng giọng nói ấy tôi chẳng thể nào quên,
người nơi đây nói chuyện nghe chân chất mà ấm áp quá. Dòng người từ từ chậm rãi
lướt qua trước mắt tôi.
Cả một bản dài kế
hoạch tôi đặt ra cho buổi chiều đầu tiên ở Huế bỗng dưng phá sản vì cơn mưa, có
lẽ vì tiếc nuối điều đó tôi quyết định thanh toán và tiếp tục lang thang. Khi
trước mắt tôi là cây cầu nổi tiếng cùng dòng Hương thơ mộng, cảm xúc chợt vỡ òa
trong tôi. Từng hạt mưa lất phất bay nghiêng cầu Tràng Tiền, dòng người qua lại
không chút hối hả, vài ba cô bạn đạp xe hai má hây hây. Huế đẹp đến lạ, một vẻ
đẹp đầy bình yên.
Trong mưa, tôi chẳng
thể tìm đến hết cả những địa danh nổi tiếng tôi dự định, mang máng nhớ lại địa
chỉ một quán Bánh canh Nam Phổ mà anh bạn lúc nãy đã chỉ trên con đường Phạm Hồng
Thái, nghe nói đây là một món đặc biệt nên tôi quyết định ghé qua. Mọi người
thong thả trước những món ngon họ đã gọi, đôi ba câu trò chuyện cùng nhau nghe
như đang thủ thỉ tâm tình. Tôi dần dần hòa mình cùng họ mất rồi. Tôi chẳng chụp
cho mình những bức hình về món ăn này để khoe lũ bạn mà thay vào đó tôi lại chậm
rãi “nhâm nhi” món bánh mình đã gọi và nhìn những giọt mưa rơi trước hiên nhẹ
nhàng.
![]() |
| một góc chùa Thiên Mụ |
Một ai đó đã nói
với tôi, mưa Huế rất buồn nhưng sao trong tôi đến tận bây giờ vẫn nhớ cái chiều
ấy, cái chiều mưa Huế đầy bình yên mang đến cho con người những cảm xúc thật nhẹ
nhàng và đầy lắng đọng. Và tôi vẫn nhớ như in kết thúc buổi chiều ấy tôi đã ngồi
bên bàn trà dành cho khách của Ngôi chùa Huyền Không- một ngôi chùa cũng khá là
nổi tiếng của Huế để nghĩ về bố mẹ tôi và tôi trong cuộc đời này. Tôi nhớ bố mẹ
mình, nhớ tất cả những gì họ đã hi sinh chỉ để mong tôi có cuộc sống đầy đủ và ấm
áp. Lòng tôi có chút hụt hẫng khi nghĩ về những gì tôi đã làm được có lẽ nó còn
quá nhỏ bé trong vô vàn điều tôi nhận được, và những suy ngẫm về cuộc sống cứ
thế theo tách trà cùng đi vào tâm can tôi một cách nhẹ nhàng, nhẹ nhàng – cảnh
vật nơi ấy khiến con người ta thấy mình nhỏ bé quá.
Mỗi một con người
khi đến một nơi có thể có những cảm nhận riêng và đôi khi chúng ta bắt gặp những
cảm nhận thật thú vị, cái thú vị của tôi là khi bản thân lỡ yêu mưa chiều xứ Huế
mất rồi. Những con người thong thả trong chiều mưa, những cô bạn má hây hây đạp
xe qua cây cầu Tràng Tiền lịch sử, đôi ba câu thủ thỉ nhẹ nhàng cùng những giọt
mưa trước hiên và cả một cuộc đời được gợi lại bên tách trà, chúng quá đỗi yên
bình.
Hãy đi để cảm nhận thêm được nhiều điều tuyệt vời nhé.



Kim Ngân, cảm ơn những chia sẽ của bạn về một thành phố Huế cổ kính và hoài niệm. Mình rất trân trọng những cảm xúc rất riêng của bạn về Huế, về thứ thân thuộc với Huế như quán cóc cà phê, chùa Thiên Mụ, bánh canh Đức Phổ...
Trả lờiXóaMong rằng sẽ một ngày được mang bạn đến vùng đất Lăng Cô, ghé qua Laguna Lăng Cô để được đón đọc những cảm nhận chân thành của bạn về vùng đất xinh đẹp nơi đây.
Huế được biết đến như một thành phố của "Em gái mưa", và cảm xúc trong bài viết thật romantic
Trả lờiXóa